CHƯƠNG 4: ANH ẤY CÓ GÌ ĐÓ KHÔNG BÌNH THƯỜNG (2)
Hôm sau là cuối tuần, Thanh Hạ không có tiết, cho nên không đặt chuông báo thức, đến khi cô tỉnh giấc, mặt trời cũng đã đứng bóng, ánh nắng xuyên qua lớp kính, rọi thẳng vào phòng. Cô trở mình rồi liếc mắt nhìn đồng hồ, đã gần 11 giờ. Nằm ườn thêm 10 phút, Thanh Hạ mới vén chăn lên, đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.
Trong nhà yên tĩnh, ngoài tiếng bước chân của Thanh Hạ ra, cũng không có bất kì âm thanh nào khác. Cô xuống bếp, khom người mở tủ lạnh, mới phát hiện bên trong trống trơn, dường như tuần này vì có chút bận rộn nên vẫn chưa đi mua đồ ăn dự trữ. Nghĩ nghĩ một lát, Thanh Hạ cuối cùng khoác áo, tay mang theo ví rồi ra khỏi cửa. Dọc đường đi, cô ghé vào một quán ăn, mua một cái bánh bao, xem nó như là bữa sáng hôm nay.
Đến siêu thị gần nhà, Thanh Hạ tới quầy đồ đóng gói, thuận tay lấy vài túi đồ ăn vặt, mì ăn liền, lại lượn tới khu rau thịt tươi, định bụng trưa nay sẽ nấu vài món. Chỉ trong chốc lát đã xong xuôi, cô liền đẩy xe về phía quầy tính tiền.
May mắn thay, hôm nay người đến siêu thị cũng không đông lắm.
Đang đứng xếp hàng, Thanh Hạ bất chợt nhìn thấy một bóng dáng có chút quen thuộc, đi bên cạnh anh còn là một cô gái, có vẻ trạc tuổi cô.
Như cảm nhận được gì đó, Minh Vũ cũng xoay đầu về hướng này, vừa trông thấy cô, nét mặt thoáng ngây ra.
Cứ thế, hai người họ vô tình mà chạm mắt nhau.
"Tổng cộng của quý khách là 270000 ạ!"- Người thu ngân tay đưa hóa đơn.
Hơi giật mình, Thanh Hạ liền gật đầu một cái, xem như lịch sự chào hỏi rồi mau chóng thanh toán, xách theo túi mua hàng của mình, xoay người ra về.
…
“Anh, ai thế? Bạn học của anh sao? Chị ấy trông xinh quá.”- Khánh Vy rướn người, ngước nhìn theo bóng dáng từ lâu đã khuất dần khỏi tầm mắt, lại xoay sang nhìn anh trai mình, lòng không khỏi tò mò.
“…”
Khánh Vy nắm tay áo anh lắc lắc: “ Này, anh sao vậy?”
“…”
“Này!”
“Ừ.”- Minh Vũ cuối cùng cũng lên tiếng.
Cô nhìn anh chằm chằm, tay đưa lên vuốt vuốt chiếc cằm nhỏ: “ Trông anh khả nghi lắm nhé! Mau mau thành thật khai báo, em sẽ xem xét đến việc khoan hồng!”
Lần này, anh đẩy xe đi về phía trước, hoàn toàn phớt lờ Khánh Vy.
…
Trời hôm nay nắng vàng rực rỡ, ấm áp hơn mọi ngày, Thanh Hạ quyết định ghé vào công viên ngay trên đường về nhà, ngồi nghỉ trên băng ghế. Trưa rồi, nên người qua lại thưa thớt, lâu lâu lại có tốp vài ba người tản bộ. Ngắm nhìn xung quanh, những hàng cây đung đưa theo từng đợt gió, kêu lên xào xạc như tạo thành bản nhạc êm dịu, nhẹ nhàng và thư thả.
Con người ai cũng thế, phải khi có cái gì đó mất đi, người ta mới nhận ra những ngày bình thường như này là thật sự hạnh phúc.
Thanh Hạ lặng người nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, lòng bất chợt nhớ đến một việc. Tết lại sắp đến rồi? Ánh mắt cô thoáng dâng lên sự bi thương.
Năm nay, mình nên làm món gì để ăn cùng mẹ đây?
...
Qua một lúc, bầu không khí yên tĩnh trong nháy mắt đã biến mất, một chàng trai đi tới, ngồi xuống cạnh cô, cách một khoảng trống vừa đủ.
Lại là anh? Một lần nữa, Thanh Hạ sửng sốt.
“Đi mua đồ ăn sao?” - Minh Vũ thản nhiên lên tiếng.
Thanh Hạ né tránh ánh mắt anh, cúi đầu nhìn xuống túi đồ trong tay: “Ừm.”
“Đã ăn chưa?”
Thanh Hạ gật gật đầu.
Một khoảng không im lặng…
Bầu không khí như thế này...gượng gạo quá!
Thanh Hạ định bụng ra về, ngay lúc cô chuẩn bị mở miệng nói lời tạm biệt, không ngờ Minh Vũ lại đột nhiên lên tiếng: “Người đi bên cạnh lúc nãy là em gái anh.”
“…”
Hả? Ai cơ? Đầu óc cô có chút ngây ngốc.
Ngẫm nghĩ một hồi, Thanh Hạ mới sực hiểu ra “người bên cạnh” mà anh nhắc đến là ai.
Cô xoa xoa tay, đành miễn cưỡng đáp lại: “À….”
Hai người lần nữa im lặng…
Một lúc sau, tiếng thở dài vang lên, phá vỡ bầu không khí, Minh Vũ đột nhiên đứng dậy, đi được vài bước, rồi xoay người nhìn cô: “Trời hôm nay hơi lạnh, để anh đưa em về.”
Không đợi đối phương phản ứng, anh liền thẳng bước chân, từ từ đi về phía trước.
Thanh Hạ hoàn toàn ngơ ngác.
Trời lạnh là cần phải được đưa về sao? Lý do này... nghe sao cũng thấy kì quặc!
Dẫu lòng không nguyện ý, Thanh Hạ vẫn đứng lên, ngoan ngoãn đi theo. Hai người một trước một sau, duy trì một khoảng cách không xa không gần. Đi được một đoạn, Minh Vũ bỗng quay trở lại, giành lấy túi đồ từ cô. Khi vô tình chạm phải bàn tay của Thanh Hạ, anh thoáng cau mày, rồi lập tức xoay người, tiếp tục đi. Chỉ là lần này, Minh Vũ anh không đi trước cô nữa, mà cùng cô sánh vai. Dưới khoảng trời xanh ngát, gợn chút mây, hai người đều cực kỳ im lặng, ai cũng không chủ động mở miệng.
Đến trước cửa nhà, Minh Vũ liền dừng bước, đưa túi mua hàng cho cô. Thanh Hạ nhận lấy, rồi nói một tiếng cảm ơn. Sau đó, hai người chào tạm biệt nhau. Thế nhưng, khoảng 15 phút sau, khi Thanh Hạ đang sắp xếp thức ăn cho vào tủ lạnh thì nghe tiếng chuông cửa vang lên. Mang theo lòng nghi hoặc ra mở cửa, cô dòm qua mắt mèo, không có ai, liền thấy khó hiểu. Do dự một hồi, Thanh Hạ vẫn kéo cửa ra, dãy hành lang trống không, chỉ có ly trà sữa nóng được treo ở tay cầm. Cô cầm lấy, đôi tay lạnh phút chốc được sưởi ấm, cảm thấy dễ chịu.
Đây là lần thứ ba, Thanh Hạ thật sự hiếu kì về đàn anh kì lạ kia…
---
Trong màn đêm cô tịch, những giấc mơ thường tìm đến bên ta, có những giấc mơ ta tưởng chừng như không bao giờ muốn tỉnh dậy, và cũng có những giấc mơ ta không bao giờ muốn trải qua một lần nữa. Thế nhưng, trên đời này cũng có một loại giấc mơ, như đã từng nhìn thấy trong quá khứ, được ta tìm về hiện tại, chân thật và nhói đau...
Một giọng nói dịu dàng văng vẳng bên tai, quen thuộc đến mức khiến lòng anh sợ hãi: "Minh Vũ, là anh trễ hẹn trước…em giận anh. Cả đời này…em không muốn nhìn thấy anh.…Anh đừng tìm em nữa.”
Người thiếu niên mắt nhắm chặt, sắc mặt cũng tái nhợt đi: “Đừng, xin em! Anh…anh sẽ đến ngay! Làm ơn hãy đợi anh một lúc thôi được không? Rất nhanh...”
Âm thanh ấy cắt ngang, tiếp tục truyền đến, như đã trải qua nhiều tang thương mà vọng lại: “Minh Vũ, cảm ơn anh. Em…đã thật sự rất hạnh phúc từ khi gặp được anh…”
Tút! Tút! Tút!
“Hạ!” – Minh Vũ lớn giọng la lên, đồng thời giật mình mở mắt, tỉnh giấc khỏi cơn mơ. Dẫu gương mặt đã vương đầy nước, chẳng còn phân biệt đâu là mồ hôi, đâu là nước mắt, cả người anh vẫn cảm thấy lạnh toát, hai tay run rẩy từng hồi. Minh Vũ ngồi dậy, mệt mỏi nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn tối đen, ngây người đi, ánh mắt lại mông lung.
Đêm hôm đó, đối với anh, là một đêm rất dài và khổ sở…
Không ai biết, tâm trạng anh thế nào…
Cũng không người nào biết, đã bao lần anh nhìn vào số điện thoại của một người, nhưng đến giữa chừng, lại chẳng thể nhấn gọi...
LIKE VÀ SHARE ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ CẬP NHẬT CHƯƠNG MỚI NHA! CÓ THỂ VÀO TRANG CÁ NHÂN MÌNH ĐỂ BIẾT CỤ THỂ NƠI ĐĂNG TẢI CHÍNH.