Vợ tôi là gia trưởng chương 5




  • chap trước

  • Chương 5: Mang thai và lâm bồn

    9:30:00- ngày 30/04/2017
    Lãnh gia- Thủ đô Hà Nội
    Phòng khách Lãnh gia
    Một người phụ nữ xinh đẹp đoan trang, mặc trên người là
     
    một bộ đồ bà bầu rất đẹp và kín đáo. Nhìn
    cô rất xinh đẹp và trẻ trung, nếu mà không để ý cái bụng
     
    bầu sắp sinh của cô thì rất dễ nghĩ rằng cô còn là một sinh
     
    viên trẻ vậy. Cô là Trần Tống Thanh, bạn khuê mật của
     
    Nhan Nghiên, hôm nay cô khó khăn lắm mới xin phép
     
    được chồng cho đến nhà Nhan Nghiên chơi, vì sắp sinh
     
    nên chồng cô rất nghiêm năn nỉ lắm mới cho.
     
    "Tiểu Thanh ơi, cậu đến chơi à. Sao đến chơi mà không
     
    báo trước cho mình một tiếng"- Giọng nói của Nhan Nghiên
     
    vang lên
     
    "Cậu ngồi đi đứng nhiều không tốt cho đứa bé đâu"- Nhan Nghiên
     
    dìu Trần Tống Thanh xuống sopha ngồi
     
    "Mà hôm nay sao ông xã cậu cho phép cậu ra ngoài vậy, tớ nhớ Trần
     
    Kiệt nhà cậu nghiêm lắm mà, nhất là trong thời gian này nữa"
     
    - Nhan Nghiên rất tò mò hỏi khuê mật của mình
     
    "Hì vậy mới tài"- Tống Thanh hếch mũi tự hào đắc chí
     
    "Lại năn nỉ ỉ ôi Trần Kiệt nữa chứ gì, tớ biết tỏng mà"- Nhan Nghiên
     
    làm ra vẻ mặt hiểu biết. Rồi nhìn bụng Tống Thanh, đưa bàn tay sờ
     
    bụng Tống Thanh
     
    "Tiểu Trần sau này không được giống mẹ nghe chưa nếu không coi
     
    chừng dì Lãnh đánh đòn đó"
     
    - Nhan Nghiên vừa nói mà trong giọng nói hiện lên vẻ mặt ganh tị
     
    "Tại sao cậu không kêu ông xã Lãnh của cậu làm cho cậu một đứa chứ.
     
    Đừng nói là chồng cậu bất lực nha"
     
    - Tống Thanh cười trêu bạn, trong ánh mắt hiện lên vẻ ranh mảnh
     
    "Mình cũng không biết sao nữa, ông bà cụ Lãnh cũng đang sốt ruột lắm
     
    đây, chắc có lẽ chồng mình bất lực thật"- Nhan Nghiên
     
    nói mà khuôn mặt vẫn hiện lên vẻ buồn
     
    "E hèm, em nói ai bất lực hả không biết tối hôm qua ai
     
    còn xin tha đâu"
     
    - Giọng Lãnh Văn từ đằng sau Nhan Nghiên vang lên
     
    "Tống Thanh cậu lại hại mình, mình cù lét chết cậu"
     
    - Phát hiện Tống Thanh hại mình Nhan Nghiên bắt đàu
     
    cù lét cô bạn
     
    "Chả lẽ không đúng hả. Hừ cưới hơn một năm rồi mà giờ
     
    vẫn chưa có tin tức gì, không bất lực chả lẽ có lực ư"
     
    - Giọng nói uy nghiêm của ông cụ Lãnh từ phòng ăn dội ra
     
    Rồi ông bà cụ Lãnh từ trong phòng ăn bước ra
    "Thanh Thanh cháu đến chơi đấy à, hồi trưa có trận động
     
    đất khá lớn, thai nhi có bị sao không cháu"-
     
    Bà cụ Lãnh quan tâm hỏi, vì đây là bạn thân của con dâu
     
    mình nên bà cũng quan tâm
     
    "Cháu không sao cả bác Lãnh à, dù gì cháu cũng là Nguyên
     
    Anh trung kì mà một trận động đất nho nhỏ thôi mà có
     
    gì to lớn đâu chứ"- Tống Thanh trả lời
     
    "À mà anh Văn..."Tống Thanh chưa nói hết cậu thì Lãnh
     
    Băng nói trước
     
    "Cha mẹ con có việc phải đi trước, mọi người nói chuyện
     
    vui vẻ, có chuyện gì cứ hỏi Nghiên Nghiên ấy"- Lãnh Văn
     
    lấy cớ đánh bài chuồn vì có cảm giác không an toàn
     
    Ông cụ Lãnh thấy mỗi mình còn ở đây không thích hợp nên
     
    vội đi lên lầu"Thôi 3 bác cháu nói chuyện đi ta đi lên lầu đọc
     
    sách"
     
    "Vâng ạ"-Nhan Nghiên cùng Tống Thanh đồng thanh trả lời
    "Ông đi đọc sách di"-Bà cụ Lãnh cũng nói theo
     
    "Chồng cậu chạy nhanh thật đấy, còn chưa biết mình muốn nói
     
    gì mà"- Tống Thanh chào ông cụ Lãnh, rồi quay lại vấn đề chính
     
    vốn định trêu Lãnh Văn nhưng thấy Lãnh Văn chạy nhanh quá nên
     
    chưa không thể làm gì khiến Tống Thanh mất hứng
     
    "Cậu đừng có trêu chọc chồng mình nữa, anh ấy thật sự
     
    không bất lực đâu mà"- Nhan Nghiên bênh chồng
     
    "Tớ biết mà, tớ chỉ đùa thôi, đường đường một tu sĩ
     
    Phân Thần trung kì lại bị bất lực, nói ra không biết sẽ có
     
    bao nhiêu người cười chết ngất vì tin này đây"- Tống Thanh cười
     
     
    "Cậu mà dám nói chuyện này nữa thì coi chừng tớ sẽ..."
     
    - Nhan Nghiên đe dọa bắt đầu có ý định cù lét Tống Thanh
     
    "ÔI, tớ sợ quá cơ"- Tống Thanh giả vờ hô to
     
    "Biết sợ thì tốt, bây giờ thì... ọe...ọe"- Đang nói chuyện
     
    thì bỗng nhiên Nhan Nghiên nôn mửa
     
    "Nhan Nghiên con sao không, bị gì rồi nè"- bà cụ Lãnh
     
    quan tâm chạy lại cầm tay Nhan Nghiên dùng tay vuốt
     
    lưng cô nàng
     
    "Nhan Nghiên cậu không bị sao chứ đang tự dưng nói
     
    chuyện cậu lại môn mửa vậy...Khoan.Có khi nào"- đang
     
    nói chuyện bỗng dưng Tống Thanh ngưng lại
     
    Bà Lãnh cũng nhận ra vấn đề này nên vội bắt tay Nhan
     
    Nghiên đẻ bắt mạch. Bỗng bà cụ Lãnh cười to, thấy vậy
     
    Tống Thanh cũng cười theo chỉ đẻ lại Nhan Nghiên khuôn
     
    mặt ngản ngơ không hiểu điều gì
     
    "Có chuyện gì vậy hai người sao tự dưng thấy con nôn lại
     
    cười vui vậy hả...ọe ...ọe"- Cô lại nôn một lần nữa
     
    Không trả lời Nhan Nghiên bà cụ Lãnh chỉ nói to"ÔngLãnh
     
    ơi, mau xuống đây,chúng ta sắp có cháu bồng rồi haha"
     
    Bỗng ông cụ Lãnh xuất hiện trong phòng khách năm tay
     
    bà cụ Lãnh "Thật hả bà?"
     
    "Không tin thì ông xem mạch tượng con bé đi"
     
    Ông cụ Lãnh chạy lại bắt mạch Nhan Nghiên rồ cười to
     
    "Kaka ta sắp được làm ông nội rồi"
     
    "Mau mau quản gia, mau gọi Lãnh Văn kêu nó về mau"
     
    - ông cụ thúc dục Lãnh quản gia
     
    "Nhan Nghiên chúc mừng cậu cậu sắp làm mẹ rồi đấy. Á
     
    đau quá đau quá..."Đang nói thì Tống Thanh bỗng dưng là đau
     
    Nhan Nghiên đang mụ mị "Mình sắp làm mẹ ư, có thật
     
    không vậy hả, nhìn ba người kia vui như vậy thì chắc đúng
     
    rồi mình sắp làm mẹ thật rồi" thì bống dưng tiếng la đau của Tống Thanh 

  • đánh thức Nhan Nghiên
     
    "Tống Thanh cậu không sao chứ, cha mẹ lại coi Thanh
     
    Thanh bị sao này"- Nhan Nghiên chạy lại đỡ Tống Thanh
     
    , rồi dùng nội lực làm giảm cơn đau. Cho dù Tống Thanh
     
    là Nguyên Anh trung kì nhưng trong trường hợp này thì
     
    không thể làm gì được
     
    "Mau mau, gọi điện thoại đi Tống Thanh sắp lâm bồn (sắp
     
    sinh) rồi ,đưa con bé đến Bệnh viện mau, Lãnh quản gia
     
    khoan hãy gọi cho tiểu Lãnh hãy gọi cho bác sĩ Trương
     
    đến Bệnh viện Đại học Quốc gia Hà Nội trước đã, còn Nhan
     
    Nghiên con hãy gọi cho tiểu Trần thông báo cho tiểu Trần
     
    biết Tống thanh sắp sinh, nhanh lên"- Bà cụ Lãnh đã từng
     
    trải qua nên rất rõ những điều này
     
    "Vâng, thưa mẹ"- Nhan Nghiên vội vàng lấy điện thoại ra  
    gọi
    "Vâng thưa bà chủ - Lãnh quản gia cũng vội vàng không  
    kém
     
    Bệnh viện Đại học Quốc gia Hà Nội
    Thủ đô Hà Nội- 20:10
    Phòng cấp cứu
    --------To Be Continued---------